Sunday

HANG PÁC PÓ VÀ BÁC HỒ VĨ ĐẠI


CHUYỆN VUI ĐẦU NĂM CON CHUỘT. HANG PÁC PÓ VÀ BÁC HỒ VĨ ĐẠI.

-TRƯƠNG MINH HÒA.

(Lời người viết: Tác giả đếch cần giữ bản quyền, nên tất cả các tờ báo trong nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam toàn quyền trích đăng mà không cần hỏi ý kiến bất cứ ai. Đặc biệt có phần thưởng cho báo nào ở trong nước nào đăng ở trang đầu).

Nhân dịp đầu năm Mậu Tý, cầu chúc cho Đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam:

"TAN HÀNG, TAN HÀNG, ĐẠI TAN HÀNG.
GIẢI TÁN, GIẢI TÁN, ĐẠI GIẢI TÁN".


Bài thơ chúc tết đầu năm:
"Năm xưa Bác ở trong Hang.
Ngày nay LỘNG KIẾNG, tiền càng hao to.
Mất độc lập, đếch tự do.
Đuổi Trung Quốc cút, đánh cho Cộng nhào.
Tiến lên tất cả đồng bào.
Tết nay Cộng đổ, xuân nào vui hơn".

Những người có nguồn gốc thoát thai từ loài vượn cổ, sau hàng triệu, triệu năm, rụng lông, đi từ bốn chân thành 2 chân, trở thành đỉnh cao trí tuệ loài người, ưu việt, tiên tiến... với thời trang" hiện đại" là chiếc nón tai bèo, nón cối, dép râu, cũng là y phục đặc biệt dành cho các phi hành gia" chân dép lốp bước lên tàu vũ trụ" lên cung trăng" điều nghiên" cách trồng bèo hoa dâu; thông thường họ mặc cái bộ đồ" đại cán" có nhiều túi, đựng nhiều thứ thuộc loại" tình tự dân tộc" như thuốc hút, khăn lau miệng, viết, tiền, vàng... đương nhiên là trong đó có cả khẩu trang được sáng tạo từ băng vệ sinh, đồ" bịt háng" của giai cấp phụ nữ, để phòng khi gặp phải" âm mưu diễn biến hòa bình" từ những đống rác, đường cống nghẹt, đống phân bò, trâu, heo... là do tàn dư chế độ Mỹ-Ngụy để lại; họ là những người được coi là tiêu biểu nhất cho giới" đểu cán" số một trên thế giới với biệt tài nói và làm hoàn toàn trái ngược nhau, có tài sai khiến tất cả mọi người từ già trẻ, trai gái, có học cao hay ngu dốt; đó là cái đỉnh cao của trí tuệ, trên thế giới nầy có mấy ai làm được chuyện nầy. Họ cũng là những nhà hùng biện tài ba lổi lạc" hậu", lời nói có kèm theo vũ lực để làm" cơ sở", đó là" con nhà cán, miệng có đạn, có dao, có Mao, có Mác, có Bác, có Đảng, nên hay bắt bớ sảng, thật là lãng xẹt" là thế ấy:

"Vai mang túi dết kè kè.
Nói quấy nói quá, chúng nghe rầm tầm"


Đây là những người tiên tiến nhất trong xã hội loài" khỉ" với lối sống" văn minh văn hóa" cực kỳ phù hợp vệ sinh qua chế độ sinh hoạt truyền thống từ hai cuộc kháng chiến thần tháng là " ăn đũa hai đầu, thuốc Lào một điếu", văn minh xã hội chủ nghĩa rất phù hợp với thiên nhiên, nên coi đây là lối sống" lành mạnh" có từ thời con người chưa rụng hết lông, được duy trì truyền thống ăn ở cho đến ngày nay; đó là" nền văn hóa văn minh bộ lạc" vẫn còn duy trì lối sống văn minh " ỉa bụi, đái gốc cây" nay được kinh qua chế độ" ỉa đường đái hè" là sự tiến bộ nhảy vọt, nên sau khi chiếm được Miền Nam, đổi tên thủ đô Saigon bằng Thành Phố Hồ Chí Minh, sau thời gian áp dụng lối sống văn minh lành mạnh bộ lạc tiên tiến, khiến người ta có cảm tưởng như đang" ta đưa nhau về nguyên thủy loài người" là cùng dắt tay nhau VỀ NGUỒN để duy trì những nền văn hóa cổ đại trong nền văn minh khỉ-vượn trong thời đại nguyên tử, thám hiểm không gian; ngày nay trên thế giới, nhiều quốc gia cố duy trì sinh hoạt văn hóa cổ truyền, nhất là các sắc tộc thiểu số, nên việc duy trì nền" văn hóa bộ lạc" cũng nhằm bảo tồn di sản loài người, là mục đích yêu cầu khẩn trương thời thượng.

Do đó Saigon cũng biến mất cái mùi thơm tho, giả tạo đầy" lạc hậu, lổi thời, đầy tính phản động" của Hòn Ngọc Viễn Đông để cùng nhau tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc, trở về với thời cách đây triệu triệu năm nơi hang động, rừng nguyên sinh với các loài khủng long làm mưa làm gió trên hành tinh. Thời kỳ nguyên thủy loài người, có ai mà" lạc hậu" làm những nhà vệ sinh " PUBLIC TOILET", rồi vẽ hình Nam-Nữ, ghi hai chữ" MALE, FEMALE" đầy tính kỳ thị giới tính; nên " cầu tiêu ta bao la" như ngục tù bao la ở vùng Tây Bá Lợi Á ( Syberia) nơi đất thánh năm nào, mà Bác Hồ vĩ đại đã từng đến đây học tập tư tưởng ưu việt: vô địt, ra địt, tối địt, sáng địt, chiều địt, trưa địt của chủ nghĩa Marx Lenin vĩ đại, sống mãi trong sự nghiệp của đảng và nhà nước.

Cái nền văn minh tuyệt đỉnh được kế thừa thời bộ lạc đã lan tràn" nếp sống văn hóa mới", nên dân chúng dần dần cùng" tiến bộ" từ bỏ lối sống" đồi chị, đồi em" là tàn dư của chế độ" Mỹ Ngụy" phản động để lại, để cùng nhau" sống chụp giựt, ỉa bụi, đái gốc cây theo gương Bác Hồ vĩ đại" hay cán bộ thì:" Sống, lừa đảo, bốc lủm, cướp giựt theo gương Bác Hồ vĩ đại" để đưa đất nước tiến tới thiên đàng hạ giới.

"CẤM ĐÁI, còn đe CÁI ĐẤM nè.
BỢ MÙI xú uế, BỤI MỜ ghê.
ĐÃ CÁI thói quen, đâu ĐÁI CẢ.
ĐẤY BẠI thuần phong, ĐÁI BẬY hè.
MẶC CAN, ông cứ MANG CẶT đái.
CHỨ KỴ đường đông, CHỊ CỨ tè.
CÓ ĐÁI nhớ đừng lòi CÁI ĐÓ..
CÁN ĐÁI đầy đường, CÁI ĐANG phê"


Do hấp thu được nền văn hóa ưu việt tột đỉnh của xã hội chủ nghĩa, mang ý nghĩa đích thực trong công việc bảo vệ môi sinh, cung cấp phân bón là "chất liệu, vật tư bồi dưỡng" cho các loài thảo mộc, để cho trái đất "mãi mãi xanh tươi, đời đời bền vững" nên sau ngày 30-4-1975, nhiều "đỉnh cao trí tuệ loài người", sau khi chiếm được nhà lầu của bọn Mỹ-Ngụy, họ chê rằng: "mấy thằng Ngụy ở dơ hết biết, ăn ở kém vệ sinh, dám làm cầu tiêu trong nhà, thiệt là bậy bạ".

Người làm cách mạng là của nhân dân, đương nhiên là đại diện cho nhân dân để làm chủ đất nước, nên đất đai đều nằm trong quyền quản lý, thì cầu tiêu là của nhân dân, từ nhân dân mà ra, đó là hệ thống cầu tiêu khắp nơi nơi đều là cầu cả, do đó cán bộ không có nhu cầu làm những" public toilet" như bọn đế quốc phản động làm cho cho hao tốn tiền nhân dân; tốt nhất là lấy tiền xây nhiều cái nhà cầu công cộng đó gởi cho các ngân hàng ngoại quốc để sinh lời, chớ làm cầu tiêu là vốn bị chôn cứng, mà lại tốn thêm tiền bảo trì, cung cấp giấy, nước và nhiều thứ khác, tốn kém dài dài. Bất lợi vô cùng, chỉ có mấy nước đế quốc tư bản phản động mới ngu mà xây cất cái" Public toilet" tại nhiều nơi, kể cả trong các công viên. Làm cách mạng là phải đi đôi đến tính" sáng tạo" là tạo ra của cải vật chất, còn" tối tạo" là tạo ra của cải vật chất bằng móc nối, cướp giựt, tham nhũng, ăn cắp....nên sau khi tiếp thu những tàn dư" cao cấp và chất lượng" người Cộng Sản chuyên chính là chủ nhân mới nhà lầu, họ bèn đem Lươn, cá trê, lóc...vào rọng nơi mà bọn Ngụy quân, Ngụy quyền dùng để" trút căm thù thành hành động" là thứ tàn dư từ " tư bản quí báu của con người thải ra" như lời vàng ngọc của Hồ Chủ Tịch nói. Sáng hôm sau thì các" đồng chí thân thương gồm lươn, cá..." đều biến mất vào đường cống, nên người cách mạng cũng phải giáo dục cho dân chúng miền nam rằng: bọn Mỹ Ngụy làm tiêm nhiễm nhiều thói hư tật xấu, trộm cướp đầy đường... Người cách mạng dám nghĩa dám làm, dám đốt cháy cả Trường Sơn, thì cái gì mà không làm được phải không? Cho nên sau khi hát bài ca" cần kiệm liêm chính, chí công vô tư" qua làn sóng đài phát thanh rằng:" cây kim sợi chỉ không màng", nhưng trái lại thì" cán bộ mê thích nhà lầu xe hơi"

"LÀU CÂU Bác dạy: chiếm LẦU CAO.
LẦU ĐÚC ưu tiên, chiếm LÚC ĐẦU.
CỐT DÁNG làm sang, lòi CÁN DỐT.
CỘNG RỬA chân trâu, CỬA RỘNG vào.
NHỜ ĐẢNG tiếp thu, nay NHÀN ĐỠ.
TƯỞNG HIỀN lũ đó, TIỀN HƯỞNG giàu.
MÔI HỒI dạy cán: MỒ HÔI cướp.
CHIẾM CẢ chùa, thờ, CHẢ KIẾM lâu"

Những con người tiên tiến nầy có tác phong" đạo đức cách miệng", được thế giới công nhận là có trình độ nói ngược cao" ăn cơm dưới đất, nói chuyện trên trời", là giới có nghiệp chuyên trong mặt mạnh" dao găm, mã tấu, A K, hầm chông nhân đạo, lựu đạn nhân ái, đánh người bể mặt, phù mỏ mà gọi là giáo dục, cướp nhà thờ, chùa, nhà dân gọi là HIẾN, bắt dân đãi tiệc gọi là đoàn kết, bán gái làm đĩ gọi là hôn phối, bán sức lao động ra nước ngoài gọi là trao đổi hay hợp đồng lao động, bo bo ăn độn gọi là cao lương...thủ tướng Phạm Văn Đồng, là nhà trung gian đẳng cấp quốc gia ( NATIONAL BROKER), ngoài tài ký hợp đồng bán nước cho Trung Cộng vào ngày 14-9-1958, ông còn là nhà đại dinh dưỡng quốc tế, sau nhiều năm điều nghiên" chế độ bồi dưỡng", đã lên đài phát thanh xác định rằng: một kí thịt bò bổ bằng một kí rau muống" để dân ta ăn nhiều rau muống hầu phòng chống bịnh béo phì. Đúng là nhà lãnh đạo tài ba, có viễn kiến, nhìn thấy vấn đề hàng mấy thập niên, nay thế giới đang lo ngại tình trạng béo phì. Nếu ông Đồng còn sống, chắc chắn sẽ được nhiều viện khoa học, nghiên cứu, hàn lâm...mời làm giáo sư để nói về tính bổ dưỡng của rau muống Việt Nam, hoàn toàn là chất xanh, không có chất béo, mà người ta gọi là" FAT FREE" mà lại bổ như thịt bò.

"Mã tấu, A K ta làm nên tất cả.
Cướp của người, tài sản cất nhà băng".

Những người tiến bộ nầy làm cuộc" kách mệnh" đầy tính" cải cách, cải bắp, cải sà lách, cải bẹ sanh, cải củ..." từ tay không mà làm nên tất cả:

"Nước lã mà quấy nên Hồ.
Giết người, cướp của, sang giàu mới ngoan".

Họ tự hào về thành tích cách mạng, quá trình ĐẤU TRANH được tuyệt đại đa số giới ĐÁNH TRÂU đi theo, ủng hộ để được làm quan, nên phải TRÂU ĐÁNH và từ đó biến thái thành TRANH ĐẤU; đó là quá trình quá độ mang tinh cách tuần hoàn" Recycle" như máu chảy về tim, vòng vòng mãi, nên" đi mô cũng phải về Hà Tỉnh", tức là" cách mạng đi từ không đến có" thật là đúng và LOGIC làm sao ấy! Những người" mã tấu, A K" đi từ trắng tay trở thành giàu sang, nhà lầu, xe hơi, tiền, vàng đầy kho, mà không đổ một giọt mồ hôi trong tinh thần:" lao động là vinh quang", đúng là: ở không là huy hoàng. Tiền nhiều quá nên đành phải đem gởi cho" bọn tư bản phản động" quản lý dùm vì họ không tin cái Ngân Hàng Nhà Nước, do chính họ đặt đẻ ra, đúng là" Bụt nhà không thiêng". Nhưng người dân thì hiểu rằng:" từ có thành Trớt quớt", tức là từ ngày" cách mạng thành công, biến con người thanh bò trâu, nô lệ" thì họ bỗng chốc trở thành" vô sản chuyên chính" đúng nghĩa để phục vụ cho" giai cấp đầy tớ nhân dân" luôn luôn trung thành với tiền đô, vàng lá, nhà lầu, xe hơi. Từ những" thành quả cách mạng" đối với những" đỉnh cao trí tệ nòi Đười", nhờ" có Bác, có Đảng mới có ngày nay" nên họ luôn mang ơn, phụng thờ người đã có công tìm ra được" tấm bản chỉ đường" đến" thiên đường không bao giờ đến", là Thiên Đường Mù:

"NGÕ ĐỤT máu tươi từ NGỤC ĐỎ.
THIÊN ĐƯỜNG Cộng Sản, chốn THƯỜNG ĐIÊN".

Nhưng đối với họ, thì nhờ Bác mà có, chớ bình thường làm gì có quyền đè đầu cỡi cổ, ăn trên ngồi trước, sai khiến tất cả mọi người, không phân biệt có học cao như bác sĩ, kỷ sư, tiến sĩ, tu sĩ, người thường, già trẻ bé lớn đều phải" phục tùng giai cấp" là đại diện cho chính quyền vô sản chuyên chính. Đó là sự đổi đời: con làm lớn cha mẹ phải" dạ dạ vâng vâng", cha mẹ luôn sợ con cái báo cáo, người có học phải học từ thằng dốt, mà trong xã hội" tư bản phản động" thì thằng dốt cần phải đi học từ người có học. Đó là cái đỉnh cao trí tệ nòi đười, nên những người được hưởng đều phải:" giữ gìn tài sản ăn cướp như giữ gìn con ngươi trong tròng mắt" nếu có ai đòi, cùng" hạ quyết tâm không bao giờ trả", chỉ nói rằng:" đất đai, nhà cửa thuộc về nước Việt Nam, không ai có quyền quản lý, ngoại trừ đảng và nhà nước, đại diện nhân dân, mới có đầy đủ thẩm quyền sử dụng.." là huề cả làng. Nền văn minh cao cấp được thể hiện qua nền văn hóa đỉnh cao với lối sinh hoạt cực kỳ chất lượng, nên toàn đảng cũng phải có cái đạo đức cách mạng là: " Ỉa gốc cây cũng phải nhớ người trồng, đái gốc hè cũng nhớ anh thợ nề xây tường" hay" ăn cơm ngon cũng phải nhớ công người nấu" ( nếu ăn cơm nhà hàng thì cũng nhớ ơn đầu bếp, chủ nhà hàng mà đừng quên trả tiền), nên những người thờ cờ đỏ sao vàng, coi Hồ Chí Minh là thần thánh, cha già.. luôn ghi nhớ:

"Cơm no áo ấp nhờ ơn Đảng.
Cửa rộng nhà cao, nhớ Bác Hồ".


Vị lãnh tụ tối cao, vĩ đại...dĩ đại có nghiệp chuyên" Dạy đĩ" có đẳng cấp cao, thuộc hàng" tiến sĩ tình dục" được toàn đảng, toàn nhà nước, toàn tay sai, ba xạo, liếm gót, hít địt ( trong đó có cả ông CẦU CAO CẦY mới gia nhập hàng ngũ từ 2004)....tôn kính bằng câu:" CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VĨ ĐẠI SỐNG MÃI TRONG SỰ NGHIỆP CỦA CHÚNG TA". Bác Hồ nầy tạm thời được những" đỉnh cao trí tệ nòi đười" tôn kính, vĩ đại, nhưng hổng bao giờ sống mãi đâu nhé quí" đồng chí, đồng rận, đồng rệp ơi!"; cũng sẽ có ngày khi chế độ sụp đổ, Bác sẽ được toàn dân khiêng LIỆNG CỐNG từ cái khung LỘNG KIẾNG trong cái Lăng chủ tịch Hồ Chí Minh; hay được áp dụng theo luật nhân quả của nhà Phật" gieo gió gặt bảo", hoặc" lá rụng về cội" hay như câu trong thanh kinh Thiên Chúa" cái gì của Ceasar trả lại cho ceasar". Dân chúng sẽ khiêng cái xác ướp của vị CHỦ TỊCH nay thành" CHỦ TẶC" trả về AO CÁ BÁC HỒ để cho Cá Vồ là đồng chí thân thương, tuyệt đối trung thành với Bác, nên" tiếp thu" cái xác ướp của Bác, là đại yến" liên hoan" cho các" đồng chí Vồ", được giới nuôi cá xuất khẩu gọi là" chủ tịch Hồ Chí Vồ" cũng vĩ đại mau lớn là nhờ đớp Cứt của nhân dân mà trở thành" giai cấp cá Vồ tiên tiến, đỉnh cao trí tuệ loài cá da trơn", giúp đảng thu tiền Đô Mỹ từ khi có mối bang giao, bình thường hóa, ký thương ước, vào WTO. Bác Hồ của đảng được hàng triệu nạn nhân nhớ đến, lịch sử ghi mãi mãi hành vi gây nhiều" sự cố máu thành sông, xương thành núi", là người được toàn dân Việt Nam nhắc nhở nhiều nhất để nhớ, trong lịch sử có mấy ai được dân chúng ái mộ đến thế.

"Miền Nam đẹp nhất bông sen.
Việt Nam ác nhất có tên Cáo Hồ".


Tuy nhiên, chỉ có Bác Hồ từ nhân dân mà ra thì mới" sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta mà thôi" là hàng tỷ bác Hồ ở khắp nơi trên địa cầu, ngay cả nhân dân Việt Nam thời kỳ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa miền Bắc sau 1954 cũng nhìn nhận vai trò cực kỳ quan trọng của Bác Hồ; nhưng vì đất nước ta còn nghèo, do tàn dư của chế độ thực dân, bọn địa chủ phản động để lại, nên Bác Hồ chịu khó khắc phục nhé!.

"Mỗi năm ba thướt vải thô.
Làm sao che được Bác Hồ em ơi!"


BÁC HỒ nằm dưới lớp cải thô, chớ không phải Bác Hồ đang nằm trong Lăng, mới chính là" BÁC HỒ VĨ ĐẠI" vô vàng kính yêu của" giới phụ nữ" ở mọi thời đại, trên thế giới, từ Đông sang Tây. Bác Hồ nầy đã sống mãi mãi, và mãi mãi hàng triệu, triệu năm, có từ thời ông Adam và Eva, từ thời ông Bành Tổ bên Tàu....là Bác Hồ của loài người, mang tính cách nhân dân, có ở trong tận" ĐÁY QUẦN CHÚNG" của hàng tỷ người trên hành tinh nầy, đây mới chính là" vị lãnh tụ vĩ đại vô vàng kính yêu, thiên tài cách mạng, là người thầy vĩ đại" cho giới phụ nữ; như vậy là" có Bác mới có đàn con" phải không?. Người Cộng Sản Việt Nam tự hào và cho là" có Bác có đảng mới có ngày nay" và sau ngày 30-4-1975 thì:" như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng" để ca tụng Bác Hồ nằm trong Lăng, là bị Hố đấy...nhưng Bác Hồ nằm trong đáy quần chúng nầy cũng phải là" lãnh tụ vĩ đại" chớ bộ giỡn hay sao! Nếu không có Bác thì không bao giờ có" mười năm trồng cây, trăm năm trồng người", nhờ Bác mà giới phụ nữ mới nhìn thấy" mặt trời chân lý rọi trong tim", nên mọi nam giới đều mong muốn sức khỏe của Bác mãi mãi như xưa để: " Nhớ Bác Hồ trồng cây CHUỐI NGƯỢC năm xưa, Bác tuy già nhưng còn mạnh khỏe" hầu tìm được" thiên đàng hạ giới" nơi chốn" nơi Bồng nước Nhược", cũng được hiểu là thiên đàng đấy.

Khi Bác mạnh khỏe, có tinh thần đấu tranh giai cấp cao, thường là" cao trào cách mạng" bất kể ngày đêm, tiến quân trên đường dài" đêm bảy ngày ba, ra vào không tính" là lúc" cực kỳ nắng cực", thì giới phụ nữ chắc chắn hài lòng về cái sự cố" giác ngộ cách mạng cao" rất ư là" động não" động viên, động cỡn... nên sẳn sàng tình nguyện biến mình thành" vô sản chuyên chính" mà không cần phải học tập thuộc lòng những bài học chính trị về chủ nghĩa Marx Lenin, để cùng nhau hát bài" Bác cùng chúng cháu hành quân" và" tiến quân trên đường dài" bằng những chiến thuật, tiến công như vũ bảo như: công đồn đả viện, tiền pháo hậu xung, đội mồ, lấy thân mình lấp lổ châu mai, du kích núp gò mối bắn sẻ, dùng thân mình hy sinh để cây đại pháo khỏi rớt xuống vực sâu trong trận Điện Biên Phủ, một mình du kích đuổi xe tăng qua núi.....Trong lúc cao trào cách mạng nầy, Bác rất tâm đắc khi nghe được" tiếng quân thù thở than" mà cảm thấy" lòng phơi phới một tương lai" sau khi hạ quyết tâm" xẻ dọc Trường Sơn đi phá nước". Khi mà" ngàn thướt lên cao, ngàn thướt xuống" nhịp nhàng trong cái tình huống" ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng các em Nhi Đồng", lúc mà" sông Mã gầm lên khúc độc hành" trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng, là lúc Bác Hồ đang hung hăng mở chiến dịch tấn công vào" tận đáy quần chúng" với tất cả những sức mạnh" long trời lở đất" nhằm đạt tới đại thắng lợi sau cùng, là hoàn thành một cách xuất sắc công cuộc cách mạng, cách miệng" giải phóng phụ nữ" thành đàn bà, chỉ trong vòng tíc tắc, không cần kinh qua thời kỳ quá độ như chủ nghĩa Marx Lenin...

Tuy nhiên, cũng có lúc Bác cũng phải lâm vào" thoái trào cách mạng" thì làm sao có thể" đạt chất lượng công tác, làm đúng theo mục đích yêu cầu, trong tình huống thời thượng", làm sao tiếp tục" con đường BÁC ĐI" lúc nầy trở thành" con đường BI ĐÁT" để giải phóng toàn bộ từ mặt bằng mặt lồi, mặt lỏm hầu đưa nhau tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc đến" cõi mơ hồ nào đây". Toàn nhân loại đều" yêu mến Bác Hồ vĩ đại, thân thương, vô vàng kính yêu" nên các nhà khoa học trên thế giới bỏ công ra điều nghiên cách nào để duy trì sức khỏe của Bác mãi mãi khi đến giai đoạn" cách mạng cao" như tình hình chiến lược đòi hỏi" dù có phải tuột hết áo quần, song mục tiêu nào cũng hoàn thành, giường chiếu nào cũng vượt qua, hang động nào cũng tiến tới..". Bác Hồ mà cứ" thoái trào cách mạng" mãi, làm không đúng theo chiến lược cơ bản" lùi một bước để lấy trớn tiến lên ba bước" là mối lo âu cho ca nam lẫn nữ" đây là vấn đề cấp bách mà hai bên cùng quan tâm" trong tinh thần" lao tư lưỡng lợi"; tức là Bác chỉ lùi mà không tiến, xụi mà không lên, xìu mà không ểnh...thế thì làm sao hoàn thành cuộc cách mạng GIẢI PHÓNG phụ nữ, lúc ấy Bác đang trong tình huống PHỎNG GIÁI là điều đáng quan ngại, có ảnh hưởng xấu đến" tình hữu nghị Nam-Nữ đời đời bền vững, môi hở, rốn lạnh" như mối" tình bạn vĩ đại và cảm động giữa Marx và Engels" được đề cao trong một quyển sách, hình như là của tác giả" NHAI SÔ CÔ LA NGHE LỐP CỐP?". Cho nên việc" bảo vệ Bác Hồ như bảo vệ con ngươi trong tròng mắt" là công tác cấp bách hàng đầu, mang tính cách chiến lược. Dù cho thiên hạ biết qua câu tục ngữ rằng:" sướng con Cu, mù con mắt" nhưng ai cũng chịu Mù để sướng, sau khi thực hiện và hoàn thành xong nhiệm vụ, thì" trồng quá nhiều mầm non" nên phải đi làm đến mờ con mắt để nuôi cái thành quả cách mạng ấy đến tóc bạc mà vẫn chưa hết nợ; cũng có người vì cái đó mà mù con mắt giết nhau....Bác không tha thiết gì cách mạng, cứ im lặng đợi thời cơ cách mạng thì làm sao có thể" Đưa năm châu đến Đại Đồng?" để" mừng tôi cách mạng đã thành công". Cho nên nhiều nhà khoa học đã tìm ra thần dược Viagra nhằm giúp bác vững tin vào" con đường cách mạng" trước mắt mà" tiến quân trên đường dài" như vũ bảo vào" tận đáy quần chúng" dù phải hy sinh cả áo quần. Tùy theo tình huống từng địa phương mà duy trì Bác Hồ" mãi mãi tiến lên trong cao trào cách mạng", ở Phi Châu có một loại cây thần dược rất công hiệu ( nghe đâu nhiều người đi tìm nên có thể bị diệt chủng). Bên đất Trung Hoa, cũng có bài thuốc dùng" Thai Nhi" để giúp cho Bác cao trào cách mạng, là phó sản của chính sách" con một".

Người ta ai cũng muốn có cơ ngơi để ở, che nắng che mưa, nếu sang thì có nhà lầu, giàu nức chứng có dinh, lâu đài...nhưng cái Hộ, đi liền với HỘ KHẨU tại Việt Nam là làm cho đời sống dân HẬU KHỔ, vì nhà nước lấy hộ khẩu để làm ra" của cải vật chất mà không cần lao động vinh quang, đòi hối lộ đàng hoàng" là phù hợp với luật pháp nhà nước. Từ thời bộ lạc, con người cũng biết dùng hang động, gốc cây đại thụ để làm" cơ ngơi", dù lúc nầy không có chế độ Hộ Khẩu, nhưng ai ở trong phạm vi qui định đều phải" đăng ký" với tù trưởng để biết nhân số, khi cần kêu đi cầm khúc xương thú đánh với các bộ lạc khác mà giành ảnh hưởng. Bác Hồ cũng phải có cơ ngơi, cái cơ ngơi lịch sử là hang PÁC PÓ, nơi Bác từng ra vào, hội ý, bày ra sách lược" đánh Tây giành Đập Lột", đó là nơi mà toàn đảng coi là chốn thiêng liêng:

"THAM QUAN Pác Pó, lối âm u.
BÁO CÁO toàn đen, cỏ rối bù.
ĐỘNG VIÊN vào nẻo, càng ngây ngất.
XỬ LÝ vừa trơn, lại sướng như.
CHẤT LƯỢNG lắc lư, vào lối mộng.
CHẾ ĐỘ ra vô, cố gật gù.
NHẤT TRÍ tiến công vào giải phóng.
PHÁT HIỆN chém vè, Kiểm điểm ngu
".

(những chữ Hoa là từ ngữ nghiệp chuyên của đảng dùng để đấu tố, cướp của, giết người)
Hang Pác Pó là nơi Bác dùng làm cơ ngơi, tạo nên lịch sử, nên cán bộ, đảng viên đều muốn" thăm hang" nơi mà Bác từng hội ý với các đồng chí lãnh đạo để tìm đường bán nước, phổ biến tài liệu học tập chủ yếu qua quyền sách" Tỉnh Ủy Bí Mật" nhằm gầy dựng cơ sở khủng bố.

"CÁN HAY quảng cáo CÁI HANG Hồ.
CỬA DỌC vào hang, CỌC GIỮA nhô.
HANG DÀI đá dựng, HAI DÀN mép.
CỌC MỎ trơn tru, CỎ MỌC bờ.
ĐƯỜNG HANG mở lối, ĐANG HƯỜNG chốn..
NGÕ LÁCH lưa thưa, NGÁCH LÕ chờ.
HAY THÁNG đỏ cờ, không HANG THẤY.
CHÍNH GIỮA sao Vàng, CHỬA DÍNH vô
"

Đúng vậy, hang Pác Pó là cái cơ ngơi của Bác, nên có qui luật ra vô phải hết sức" nghiêm túc", không phải lúc nào cũng vào, hàng tháng, khi nơi nầy có treo cờ đỏ là lịnh của Bác ban ra, Bộ Chính Trị thi hành, cấm không được ra vào, là lúc bác ra lịnh tu sửa hang để sao khi hết thời hạn là vào" hội ý" tiếp:

"Ở đây không áo, không quần.
Chỉ thấy lông đen trên nền cờ đỏ".


Thời kỳ "khiến chán đánh Tây giành ĐẬP LỘT", nếu quân Pháp bít hang Pác Pó, bao vây chung quanh, bắt Bác và toàn bộ những đồng chí, đồng rận thì làm sao có nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa... ai bế hang Pác Pó là có tội với nhân dân và cách mạng, bịt hang Pác Pó là" bị đáy quần chúng", là đi ngược lại nguyện vọng tha thiết của toàn dân, chống lại nhân dân, là bọn cực kỳ phản động. Giống như luật sư Nguyễn Hữu Thọ sau 1975, được đắc cử vào quốc hội, trở thành đại biểu mà không cần vận động, ông cho là:" quốc hội là của nhân dân, nên không có đối lập, đối lập tức là chống lại nhân dân", nên nơi nầy trở thành trường dành cho người" câm điếc". Nhưng việc" kiểm tra" hang Pác Pó là công tác" chủ yếu, chỉ đạo và chiến lược khẩn trương thời thượng" nên Đảng đã thực hiện, cử một viên đại tướng lừng danh phụ trách, điều nầy chứng tỏ công tác nầy " cực kỳ quan trọng". Vào hang Pác Pó là chuyện khó tránh khỏi, nhưng Bác luôn đặt cán bộ đảng viên trong tinh thần" đề cao cảnh giác trước những âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch nước ngoài do bọn đế quốc xúi dục..." Bác từng chỉ thị cho Trung Ương đảng ban hành chính sách" TAM KHOAN" là nghị quyết bắt buộc tất cả phải chấp hành" nghiêm túc" trong việc quản lý hang Pác Pó chặc chẻ" khoan yêu, khoan cưới, khoan đẻ". Đây cũng là công tác" CHỦ ĐẠO" theo tinh thần hiến pháp:" hang Pác Pó do đàn bà làm chủ, nhà nước quản lý và đảng lãnh đạo". Nhưng việc đó chỉ dành cho nhân dân, còn bác và cán bộ cao cấp ( nhất là gốc miền Bắc hay cùng xứ Nghệ) là không bị tác động, nên ông nào cũng có" nhiều hang Pác Pó" tha hồ mà chui vào" động viên, hội ý, giải phóng, giác ngộ cách mạng" để đi từ không đến có, nên từ đó là có nhiều" mầm non" ra đời, nối tiếp sự nghiệp cách mạng" cha truyền con nối" đến nay, trong đó có nhiều du sinh, nằm vùng ở hải ngoại vẫn tiếp tục con đường Bi Đát của Bác Đi, nhằm đưa cả nước hoàn thành nốt thiên đàng Cộng Sản đã có từ thời bộ lạc.

"Tinh trùng ta làm nên tất cả.
Với Bac Hồ, giao hợp biến thành con".


Để cho dân chúng chấp hành mệnh lệnh tuyệt đối, đảng và Bác đã mở mặt trận để tiêu diệt bọn phản động, luôn luôn lợi dụng thời cơ để" tiến vào cửa mình, trận cuối là trận nầy"...thế là viên đại tướng lừng danh" Điện Biên năm nào" oanh hùng cầm gậy chỉ huy hàng trăm nghìn bộ đội cụ Hồ, được sự chỉ đạo của phái bộ quân sự Trung Quốc do Vi Quốc Thanh cầm đầu. Đảng biết khả năng" cầm quân giỏi" và" cầm quần cũng xuất sắc" như nhau của vị đại tướng" ngang hông" họ Võ, nên đặt người đúng chỗ. Trong hàng tướng lãnh trung ương đảng, thì có ai là người" đáng mặt anh hùng cầm quần như đại tướng Võ Nguyên Giáp? Đảng đã biết" dụng nhân như dụng mộc", thật là sáng suốt.

Trên chiến trường Điện Biên, dù phải đối đầu với một lượng lượng quân Pháp tinh nhuệ, tử thủ, có phương tiện dồi dào, phi pháo...nhưng đại tướng họ Võ nào ngại, lực lượng có nhân dân cung cấp dưới sự quản lý ( cầm gậy) của ông và do Trung Quốc lãnh đạo; thế mới biết được thế nào là:" không có gì TỆ bằng:" thiếu độc lập, mất tự do". Vũ khí cứ xài, hao bao nhiêu cũng có bù đắp từ ông Liên Sô, nên đại tướng đã giúp cho hàng chục nghìn mạng bộ đội cụ Hồ về làm" âm binh" cho ông tổ Marx, Lenin... ở thiên đàng Cộng Sản. Tuy nhiên, khi được giao trọng trách" kiểm soát, bảo vệ AN NINH NỘI CHÍNH" tận đáy quần chúng qua cơ sở cụ thể là hang Pác Pó thì quả là cực kỳ khó khăn, nan giải, dù đại tướng được dân chúng động viên rằng:

"Hoan hô đồng chí Võ Nguyên.
Giáp xưa thắng trận Điện Biên anh hùng.
Ngày xưa đại tướng công đồn.
Ngày nay đại tướng Bịt L...chị em".


Kẻ thù của đại tướng không phải là quân Pháp, nhưng đó là "kẻ thù dấu mặt" nằm mai phục khắp nơi, ngày đêm rình mò, chờ khi "chiến sĩ ta nằm đâu ngủ đó.." thì mở trận đánh chớp nhoáng, dùng cả lực lượng" trinh sát đặc công" để xâm nhập vào hang Pác Pó; tức là" có những đoàn quân từ trong quần chúng, bao phen làm bạt vía quân thù, khắp nơi nơi đều là Đực rựa". Tuy nhiên sách có câu:" mảnh hổ nan địch Quần Hồng" dù đại tướng có" đi sát đáy quần phụ nữ" cũng không thể nào ngăn chận được những đoàn quân bí mật. Nhưng cũng là cơ may, như chuyện Tái Ông Thất Mả, nhờ vậy mà miền Bắc mới vớ được nhao tươi, thai nhi... đóng góp vào công cuộc sản xuất, xây dựng xã hội chủ nghĩa giàu mạnh, muôn năm. Đại tướng Võ Nguyên Giáp thật đúng là" RANH TƯỚNG THỜI THƯỢNG" đã chiến thắng cả hai mặt trận ĐIỆN BIÊN và ĐÁY QUẦN CHÚNG, mang về thắng lợi vẻ vang cho đảng Cộng Sản Quang Vinh. Tiếp nối sự nghiệp cách mạng vĩ đại của đại tướng, sau nầy đảng có chính sách rất chất lượng:

"Tát nước, cấy cày tăng năng xuất.
Đặt vòng cai đẻ, giảm miệng ăn".

Hang Pác Pó từng là "cơ ngơi" của Bác Hồ nằm trong Lăng ngày nay, và cũng là" cơ ngơ" của Bác Hồ vĩ đại ở" tận đáy quần chúng". Cái cơ ngơi nầy là" dưới lớp vải thô", không cần một bộ tư lịnh quân đội Nhân Dân, Công An Nhăn Răng ngày đêm bảo vệ. Hang Pác Pó là của" quần chúng" đặc biệt là" vũ khí ta mang đâu có phải là tên lửa" của giới QUẦN HỒNG, được coi là nơi" dừng bước giang hồ" của biết bao anh hùng hào kiệt, một thời lừng danh:

"Ba vạn đàn bà đè xuống dưới.
Chín tầng giường nệm đội lên trên".


Ngay cả những bậc tu hành, đạo hạnh cũng có vài vị hiểu được tầm chiến lược của hang Pác Pó nên vác chiếu ra tòa, có khi bồi thường cho nạn nhân.... đặc biệt ở Làng Mai có vị thiền sư "ĐẠO MẠO" ( nếu hiểu là: giả mạo đạo để thủ lợi cũng trúng) tên là THÍCH NHẤT HẠNH cũng rất là" giác ngộ" động não quyết lòng đi tìm Bến Giác, mà cõi Tây Phương Cực Lạc đã có bên ta, khỏi cần đi tim ở đâu xa cho mất nhiều công tu và hạ lạp. Vào hang Pác Pó tức là" đã vào được thiên đàng hạ giới, là chốn Non Bồng nước nhược". Sự khai phá của vị" Phật Sống" nghe nói do đảng Phong" nầy là cơ sở của môn thiền TIẾP HIỆN, Ngài "đắc quả trứng" khi cùng với sư bà Chân Không cùng nhau bài kệ:" Bác cùng chúng cháu hành quân", đưa nhau" tìm động hoa vàng" là lúc đạt tới" TU ĐẠO Ù Ù" khi mà Bác Hồ nhập hang Pác Pó, là con đường" giải thác" ra khỏi hàng ngũ Phật Giáo chân chính, để được mặc áo cà sa bằng giấy có màu vàng hay màu lam.


Hang Pác Pó là đề tài vô tận, đi kèm theo tình yêu bao la, là nguồn cảm hứng mang đầy tính "cách mạng nhân bản thời thượng đấy". Hang Pác Pó là cơ sở vật chất cụ thể, cũng là nơi hạnh phúc và đau khổ, tội ác, đi chung với 5 Chữ T là" tình, tiền, tù, tội, tử". Nhà thơ nào đó có câu:

"Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở.
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề".


Câu chuyện tình bi thương, được dân chúng truyền lại ở Việt Nam, không thua gì chuyện Romeo and Juliet ở Anh Quốc. Đó là chuyện tình Lan Và Điệp, là đề tài được nhiều thi, văn, nhạc sĩ nói đến, hình như là Bác Hồ chưa lần nào nhập hang Pác Pó vì lý do lễ giáo, nên mới chuyện tan vở thế nầy. Ngày xưa các cô gái cần kiệm nuôi mấy anh chàng" dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm" là phải cố gắng học hành, để cho" võng anh đi trước, võng nàng theo sau" và cảnh cáo rằng:" anh chưa thi đổ thì chưa động phòng" nhé! Liệu hồn, ráng đổ trạng hay tệ nhất là phó bản thì mới có được cho hưởng "chế độ cao" là cho Bác Hồ nhập hang Pác Pó để cùng nhau "hội ý" trong tinh thần" lao tư lưỡng lợi", đương nhiên là" hòa hợp hòa giải", hầu hoàn thành nhiệm vụ nâng khăn sửa túi mãn đời.

"THÍ PHÁT quy y, THÁC PHÍ đời.
TRÔI MAU kỷ niệm lúc TRAO MÔI.
CẠO ĐẦU nào phải đi CẦU ĐẠO?
BẮT SỐNG chia phôi, BÓNG SẮC rời.
ĐANG LỜI sám hối ĐỜI LAN khổ.
ĐÓ KỊP hồi tâm, ĐIỆP CÓ thời.
LÀ GIAM cửa Phật LAM GIÀ kiếp.
CHỨA CHAN tình cũ CHÁN CHƯA thôi".


Hang Pác Pó mà thiếu Bác Hồ (trong lăng) là coi như gặp khó khăn trong thời kỳ mới mang tà thuyết Marx Lenin vào gieo rắc tại Việt Nam. Hang Pác Pó từ "đáy QUẦN HỒNG" mà thiếu Bác Hồ, xuất phát "từ đáy QUẦN TÀ LỎN" thì nhân loại không thể tồn tại. Đó là qui luật tất yếu, dù Núi Hoàng Liên Sơn có thể bị hiến cho Trung Cộng, hải đảo Hoàng-Trường Sa dâng cho Tàu, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

Nhân ngày đầu năm con chuột, kính chúc quí vị hạnh phúc, nhất là lúc Bác Hồ đang trong tình huống cao trào cách mạng, bừng bừng khí thế cách mạng, ở càng lâu càng tốt trong hang Pác Pó để" hội ý" với các" đồng chí tinh trùng trung ương đảng lãnh đạo" hầu cho đồng chí" Tổng Bí Thư Tinh Trùng", chỉ đạo công tác chiến lược, đọc bài tham luận đầu năm, xong xâm nhập vào tận" đáy tử cung" để cùng nhau tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc, tạo ra thành quả "cách mạng" là đứa con tuổi MẬU TÝ, mạng Thích Lịch Hỏa. Tức là thành quả cách mạng" đi từ hai người thành nhiều người" là" đi từ không đến có"; chúc cho các mầm non Mậu Tý, cầm tinh con chuột, học giỏi, khôn ngoan để lớn lên, nhất là không bị để đảng Cộng Sản lừa gạt lần nữa, là bài học mà ông cha từ nhiều thế hệ đã bị đảng và Bác Hồ nằm trong Lăng lừa cả xương máu, công sức, trí tuệ, tài sản./.

No comments: